Đang nằm với cô hàng xóm thì nghe tiếng chồng cô ta về liền chui vào đống rơm, chồng châm lửa hút thuốc rồi tiện tay cầm que diêm ném vào đống rơm và cái kết choáng váng

Nói rồi chồng Thu châm lửa đốt điếu thuốc còn Thu thì lòng nóng như lửa đốt cứ vân vê bàn tay. Thấy vợ cứ đứng canh mình, chồng Thu liền cười khẩy:

Vì vợ lên Hà Nội làm ô sin đã 3 tháng nay, vậy nên Lâm luôn cảm thấy thiếu thốn tình cảm. Cũng vì thế mà anh đã cặp kè với cô hàng xóm.

Thu (cô hàng xóm) có anh chồng làm phụ hồ, anh ta cũng đi suốt và bỏ vợ ở nhà 1 mình với đứa con gái 1 tuổi. Một hôm, Lâm chạy sang vay ít gạo thì bỗng giật thót mình khi Thu đang vạch áo cho con  ti.

Trông thấy vòng 1 căng tròn của cô ta, Lâm không kìm chế được bản thân, suốt cả ngày hôm sau đầu óc anh lúc nào cũng chỉ quay quanh vòng  1 mơn mởn đó.

Hôm sau nữa, biết chồng Thu đã đi làm công trình ở tận xã khác, Lâm liền mon men sang “thả thính” Thu. Được vài ngày sau thì họ đã lên giường với nhau.

Cho tới 1 hôm, lại chờ lúc chồng Thu đi vắng, Lâm hí hửng sang nhà làm nháy.

Cởi áo cô bồ ra, Lâm nuốt nước miếng:

-Thằng chồng em đúng là có phúc thật, bình thường em mặc kín quá không để ý, chứ hở ra 1 cái là khối anh chết rạp dưới chân.

Thu lả lơi đáp:

-Thì anh cũng đang được hưởng phúc đấy còn gì, nhanh lên, còn ngồi đấy mà nịnh hả.

Lâm cười như được mùa:

-Rồi, anh làm sao có thể bỏ lỡ được, phải tận hưởng từ từ chứ.

Vừa nói, anh vừa du lịch khắp người Thu rồi lao vào như 1 con thú khát mồi.

Thế nhưng vừa được 2 phút thì nghe tiếng xe máy phành phạch chạy lại gần, Thu giật mình:

-Chết rồi anh ơi, hình như thằng chồng em về, tiếng xe này là của nó.

Lâm tá hỏa ôm vội quần áo chạy ra sân định lẻn đi nhưng chồng Thu đã chạy về đến cổng. Thấy đống rơm trước sân, Thu bèn đẩy bồ:

-Anh chui vào đây đi, nhanh lên, kẻo nó phát hiện ra là chết cả nút.

Lâm cuống cuồng làm theo lời bồ, ở bên trong đống rơm, tim anh đập thình thình vì sợ hãi.

Chồng Thu dựng chân chống xe xuống rồi nhìn vợ chằm chằm:

-Em làm sao mà trông xơ xác thế?

Thu  cười gượng vuốt lại mái tóc:

-Em mới cho con bú xong, mệt quá định đi nghỉ thôi chứ có sao đâu. Thôi anh vào nhà đi.

Thu vừa nói vừa kéo chồng, nhưng anh ta nhất quyết không vào:

-Anh đứng đây hút điếu thuốc đã.

 

Nói rồi chồng Thu châm lửa đốt điếu thuốc còn Thu thì lòng nóng như lửa đốt cứ vân vê bàn tay. Thấy vợ cứ đứng canh mình, chồng Thu liền cười khẩy:

(Ảnh minh họa)

-Sao em..lo lắng điều gì à?

Thu lắc đầu lại cười gượng, chồng Thu liền cầm que diêm đang cháy trên tay và ném vào đống rơm:

-Để xem cô còn lừa dối tôi đến bao giờ?

Thu giật bắn mình run rẩy nói không nên lời, còn Lâm bỗng nhiên thấy đống rơm cháy bùng bùng, cả người anh nóng rát mới hét lên:

-Cháy chết tôi rồi.

Vừa hét anh vừa chạy ra với tình trạng trên người không mảnh vải che thân. Thu thì trợn mắt rồi cúi mặt còn chồng cô liền túm cổ Lâm:

-Thằng đồi bại, mày dám tòm teng với vợ ông à, thằng hàng xóm mất nết.

Lâm vội nhìn lại bản thân thì lấy tay che che đậy đậy rồi năn nỉ:

-Tôi xin cậu, nghe tôi giải thích đã.

-Giải thích à? Mày nghĩ tao ngu hay sao ? Chứng cứ rõ ràng thế này mày còn giải thích gì, may mà có người nhìn thấy chúng mày làm chuyện đồi bại mới đi báo với tao, không thì tao còn bị che mắt như một thằng ngu.

Thu vội chạy đến van xin chồng:

-Anh ơi, đừng làm lớn chuyện, em xin anh, kẻo hàng xóm người ta rêu rao thì em không còn mặt mũi nào.

-Cô im đi, loại mặt dầy như cô cũng sợ xấu mặt sao? Đã thế tôi cho cả làng cả tổng biết. Hôm nay tôi phải cắt “của nợ” của thằng này để bêu rếu thiên hạ.

Chồng Thu rút trong người ra 1 con dao nhíp, anh dơ lên trước mặt Lâm khiến Lâm tái mét mặt, toàn thân run bần bật:

-Tôi xin cậu, tha cho tôi, tôi thề sẽ không làm điều gì sai trái nữa.

Nhưng chồng Thu vẫn đưa con dao lại gần chỗ đó của Lâm và định xoẹt 1 cái, nhưng may mắn có mấy người hàng xóm nghe ồn ào chạy sang can.

Sau lần đó cả Lâm và Thu được phen muối mặt không dám ra đường, còn chồng Thu, tuy không ly dị vợ nhưng anh trở nên vũ phu và thường xuyên đánh đập  chửi mắng vợ. Đó là cái giá phải trả cho những kẻ lăng loàn, Thu đành cắn răng chấp nhận.